a) Định nghĩa:
Kính thiên văn là dụng cụ quang học bổ trợ cho mắt làm tăng góc trông ảnh của những vật ở rất xa (các thiên thể).
b) Cấu tạo: Có hai bộ phận chính:
- Vật kính $0_{1}$: là một thấu kính hội tụ có tiêu cự dài (vài m)
- Thị kính $0_{2}$: là một thấu kính hội tụ có tiêu cự ngắn (vài cm)
Hai kính được lắp cùng trục, khoảng cách giữa chúng có thể thay đổi được.
c) Độ bội giác của kính khi ngắm chừng ở vô cực:
- Trong cách ngắm chừng ở vô cực, người quan sát
điều chỉnh để ảnh $A_{1}B_{2}$ ở vô cực. Lúc đó
$\tan \alpha = \frac{A_{1}B_{1}}{f_{2}}$ và $\tan \alpha_{0} = \frac{A_{1}B_{1}}{f_{1}}$
Do đó, độ bội giác của kính thiên văn khi ngắm chừng ở vô cực là :
$G_{\infty} = \frac{\tan \alpha}{\tan \alpha} = \frac{f_{1}}{f_{2}}$